Chúa Nhật XXVI thường niên  - Năm C
                    SỰ LÀNH VÀ SỰ KHỐN KHÓ
       Lm Micae Võ Thành Nhân

        Đọc bài Tin mừng theo thánh Luca của Chúa Nhật XXVI năm C Thường Niên hôm nay, Chúa nói về sự lành và sự khốn khó qua hai con người: Người giàu có sang trọng và anh Lazarô nghèo khổ ăn xin.

       -Sự lành: “ Hỡi con, suốt đời con, con gặp toàn sự lành “ ( Lc 16, 25a ). Đó là: Ông nhà giàu vận toàn gấm vóc lụa là, nhà cao cửa rộng, lầu son gác tía, nhiều tôi trai tớ gái hầu hạ, ngày ngày yến tiệc linh đình ( Lc 16, 19 )- Đây là lúc khi ông nhà giàu còn đang sống.

       -Sự khốn khó: “ Còn Lazarô gặp toàn sự khốn khó “ ( Lc 16, 25b ). Đó là: Anh Lazarô không nhà không cửa, không nơi nương tựa, đói khát, bệnh tật, bị khước từ, bị bỏ rơi: ” Lại có một người hành khất tên là Lazarô nằm bên cổng nhà ông đó, mình đầy ghẻ chốc, ước được những mụn bánh từ bàn rơi xuống ăn cho đỡ đói “ ( Lc 16, 20 )- Đây là lúc khi anh Lazarô còn sống trên dương gian.

       Hai hình ảnh tương phản nhau, trái ngược nhau, một bên thì quá giàu sang phú quý, sung sướng, no đủ, dư dật, còn một bên thì quá đói khát, bần cùng, khổ đau, bệnh tật. Một bên thì quá đầy đủ đến nỗi thừa mứa, một bên thì quá thiếu thốn không có gì để mà ăn. Để rồi qua đó chúng ta lại thấy kết quả tiếp theo liền sau đó:

       -Trước khi chết, ông nhà giàu được cho là rất hạnh phúc, rất may lành.

       -Sau khi chết ông là người thật quá bất hạnh, trầm luân trong lửa.

       -Trước khi chết, ông Lazarô là người quá nghèo túng, quá cơ cực.

       -Sau khi chết, anh là người rất hạnh phúc, được ở trong lòng ông Abraham.

       Nguyên nhân của vấn đề này chẳng phải là do sự có mặt của anh Lazarô trên cõi đời này để rồi làm cho ông nhà giàu phải bị án phạt, mà là: “ Gieo cái gì thì gặt cái đó “. Đó chính là sự khép lại tấm lòng, đóng kín cánh cửa tâm hồn của ông nhà giàu. Trái tim của ông không còn rung cảm, không còn cảm xúc, không còn biết thương xót trước nỗi đau của tha nhân. Không biết chia sẻ, không biết cho đi mà chỉ biết hưởng thụ cho bản thân, không quan tâm đến người xung quanh. Đây là tội dẫn đến án phạt cho ông sau này.

       Bài Tin Mừng hôm nay không phải Chúa cổ động chúng ta: Sướng trước, khổ sau hay là khổ trước, sướng sau, và cũng chẳng phải để chúng ta sẽ phải chọn lựa sống theo hướng nào cho riêng bản thân của mình, mà là Chúa muốn nói với chúng ta trong cuộc sống chung ở trần gian này, chúng ta phải biết thương nhau, biết quan tâm đến nhau, biết chia cơm sẻ áo cho nhau, vì tất cả chúng ta là anh chị em với nhau trong gia đình của Thiên Chúa. Nếu Chúa ban cho chúng gặp may lành, thì chúng ta hãy nghĩ đến những người kém may mắn. Nếu Chúa ban cho chúng ta giàu có thì chúng ta hãy nghĩ đến những người nghèo khổ. Nếu Chúa ban cho chúng ta có của ăn của để thì chúng ta hãy nghĩ đến những người túng thiếu. Nếu Chúa ban cho chúng ta có sức khỏe thì chúng ta hãy nghĩ đến những người ốm đau bệnh tật. Nếu Chúa ban cho chúng ta có chữ nghĩa tri thức thì chúng ta hãy nghĩ đến những người không có chữ nghĩa dốt nát. Nếu Chúa ban cho chúng ta quyền cao chức trọng thì hãy nghĩ đến những người thấp cổ bé miệng, bị thua thiệt, bị ức hiếp……. Một khi chúng ta nghĩ đến được như vậy thì chúng ta hãy hành động một cách cụ thể mà giúp đỡ anh chị em của chúng ta. Chúng ta giúp đỡ với tình yêu thương bác ái vì Chúa, vì hạnh phúc của anh chị em chúng ta. Chúng ta giúp đỡ vô vị lợi, không đòi hỏi một sự trả công hay đền đáp ở đời này mà hãy để Chúa trả công là hạnh phúc thiên đàng đời sau cho chúng ta.

       Sự trừng phạt rất nặng nề khi mà chúng ta không quan tâm đến người khác, sống chết mặc kệ họ miễn là chúng ta được phần riêng cho mình là đủ rồi. Sống như vậy là chúng ta tự tạo ra vực thẳm ngăn cách giữa chúng ta với Chúa và với anh chị em của chúng ta. Sống mà không có tình yêu thì sẽ là ích kỷ, là hố sâu vực thẳm: “ Vả chăng giữa các ngươi và chúng tôi đây đã có sẵn một vực thẳm, khiến những kẻ muốn từ đây qua đó, không thể qua được, cũng như không thể từ bên đó qua đây được “ ( Lc 16, 26 ).

       Để khỏi bị trầm luân sau này, Chúa dạy chúng ta hãy biết sống yêu thương chia sẻ cho đi, chấp nhận mất mát, chấp nhận hao mòn vì hạnh phúc và vì phần rỗi của anh chị em chúng ta một cách vui vẻ trong Chúa.

        Một điều quan trọng mà chúng ta có được qua Lời Chúa hôm nay: Sự lành trở thành sự khốn khó, sự dữ hay sự khốn khó trở thành sự lành là do ở nơi chúng ta có biết tận dùng ơn Chúa ban để sinh ích cho phần rỗi chúng ta hay không mà thôi. Chúng ta hãy tận dụng tự do của bản thân để làm theo ý Chúa trong mọi hoàn cảnh của cuộc sống.

       Lạy Chúa, chúng con xin Chúa mở đôi mắt mù lòa của chúng con ra để chúng con thấy được gương mặt khốn cùng của anh chị em chúng con mà chúng con cảm thông nâng đỡ. Xin Chúa mở đôi tai điếc lác của chúng con để chúng con nghe được tiếng tha nhân cầu khẩn mà đáp ứng kịp thời. Xin Chúa thêm sức làm cho đôi chân chúng con nên mạnh mẽ để đến với mọi người. Xin Chúa mở rộng đôi tay của chúng con ra để chúng con biết sẻ chia cho đi. Xin Chúa cho chúng con biết sống cho nhau và vì nhau, không tính toán so đo hơn thiệt, biết nghĩ đến người khác trước khi nghĩ đến cho bản thân của mình.

       Lạy Chúa, khi Chúa thương xót và tha thứ, chính là lúc Chúa biểu lộ quyền năng cách tỏ tường hơn cả, xin không ngừng ban ơn giúp chúng con đạt tới Nước Trời là hạnh phúc Chúa đã hứa ban, và chúng con đang hết lòng theo đuổi. Amen.